HVQY: Ký ức trong tôi là những buổi chiều hò reo theo đám bạn thả diều trên cánh đồng trải dài vô tận. Con diều của chúng tôi không sặc sỡ như những con diều người ta bán ở chợ, nó chỉ là mảnh báo cũ được ghép lại thành con rồng, con chim có cái đuôi dài bằng đòn gánh.
Làng cổ Đường Lâm. Ảnh: Internet
Ngày ngày chúng tôi cười vui vẻ và chạy dọc cánh đồng, băng qua những gốc rạ còn tươi mà mẹ vừa gặt, cầu mong ông trời nổi gió cho cánh diều bay cao, bay xa. Ước mơ nhỏ bé của tuổi thơ dường như cũng bay theo cánh diều đó.
Ký ức trong tôi là những ngày nắng tháng 6, mẹ cắm cúi cấy từng cây lúa xuống ruộng nước nóng mà ông trời chẳng khiến cũng đun. Giọt mồ hôi mẹ nhỏ đều đều, tay mẹ thoăn thoát, những câu ca vui vẻ mẹ hát như lời ru cây lúa lớn nhanh và trổ bông. Phải chăng mẹ cũng đem những mong ước ấy vào câu ca mẹ ru những đứa con thơ bé bỏng hằng đêm?
Ký ức trong tôi là những ngày mùa thu, phượng rực đỏ một góc sân trường, bạn bè chúng tôi xúm lại quanh ai đó nghe kể về những chuyến du lịch xa, hỏi han nhau về cô chủ nhiệm hay hứng khởi khoe một chiếc áo mới vừa được cha mua cho. Những que kem đầy đá, những trò nhảy dây, những lần đuổi nhau chạy quanh sân trường, những tiếng ve, những chùm phượng đỏ, những quả bàng non đã trở thành một thời đáng nhớ không thể quên. Ký ức trong tôi là những bài học của cô, những con chữ, những phép tính cộng trừ nhân chia đều đều theo bụi phấn. Năm tháng trôi qua, những bài học cũng lớn theo dần, những bài văn, bài thơ ca ngợi vẻ đẹp quê hương, ca ngợi con người Việt Nam bình dị mà kiên cường, rồi Nam quốc sơn hà nam đế cư, hay những bài hịch, bài cáo về lịch sử oai hùng của đất nước Việt Nam đã bồi đắp lên tình yêu thứ hai: sau cha mẹ, gia đình là quê hương, đất nước và còn những bài học đạo đức về cách sống, cách làm người, về tình thương, tình yêu, về những thứ tình cảm chân thành ăn sâu, bám rễ, lắng đọng trong tâm hồn của mỗi người.
Ký ức trong tôi là những cánh diều bay theo gió, là bài học của cô bên bục giảng, là câu chuyện cổ tích bà thường hay kể, là lời mẹ hát ru, là tiếng nói trầm ấm của cha dạy bảo. Ký ức ấy còn là những ước mơ non nớt của tuổi thơ, là những dấu ấn không bao giờ phai trong suốt cuộc đời.
Nguyễn Hà - DH41A - Hệ Đại học