Xin lỗi Thầy

Cập nhật: 15h18 | 25/01/2013

HVQY: Hà Nội đầu đông, trời se lạnh và buồn quá! Ngồi trong vọng gác, nghe gió lạnh thổi vào tai mà thấy rùng mình. Đã mặc hai chiếc áo đông, lại thêm cái áo bông bộ đội mà cái lạnh vẫn nhẹ nhàng thấm qua từng lớp áo, thỉnh thoảng để lại những cái rùng mình khe khẽ.

Người Thầy hết lòng hết sức, cống hiến cả cuộc đời vì các thế hệ học sinh thân yêu - Hình mang tính minh họa

Trời chợt mưa. Kỷ niệm cứ thế ùa về. Nhớ cái thủơ còn ngày ngày hai buổi đạp xe đến lớp, nhớ cái thủơ mấy đứa bạn thân rủ nhau đi ăn kem vào cái ngày đông lạnh nhất và… nhớ thầy.

Thầy ơi! Nếu ai có hỏi, hình ảnh của thầy đi vào trí nhớ của bọn học trò chúng em thế nào, thì có lẽ chẳng đứa nào đủ can đảm để nói ra điều đó. Trong cái trí nhớ non nớt của mấy đứa học trò cấp 3, chúng em chỉ biết rằng, hình ảnh của thầy quá đỗi thân quen. Ngày hai buổi đến trường, có khi nào thấy vắng hình ảnh người thầy nhiệt tình và tràn đầy tâm huyết. Cứ vậy, thầy trở nên là một phần không thể thiếu của cái thời áo trắng, cái thời đẹp nhất của một đời người. Em vào đại học, xa nhà, xa bố mẹ, xa những thứ hết đỗi thân quen, để bước vào một cuộc sống hoàn toàn khác, một cuộc sống mà em biết rằng em phải cố gắng và nỗ lực nhiều hơn. Nhưng, một cảm giác hụt hẫng và thiếu vắng một thứ gì đó, rất nhẹ nhàng nhưng cũng rất quan trọng và em nhận ra, thầy giữ một vị trí rất lớn trong tiềm thức của học trò chúng em. Thầy à, em trưởng thành hơn, suy nghĩ nhiều hơn trước, em biết phải trân trọng những thứ đáng trân trọng, biết phải mang ơn bậc sinh thành, và còn biết chúng em phải xin lỗi thầy nhiều lắm. Thầy cho chúng em xin lỗi vì những lần thầy nóng tính, đó là lúc chúng em chẳng chịu nghe thầy, đứa nào cũng chỉ trách thầy vô tâm mà không biết rằng thầy lo lắng và quan tâm tới chúng em thật nhiều. Chúng em xin lỗi, vì những ngày thầy ốm mà vẫn phải lên lớp cho kịp giờ, vậy mà chúng em chẳng biết trân trọng, không lắng nghe bài giảng, để thầy buồn và thất vọng. Chúng em xin lỗi vì ngày ra trường, mắt thầy rớm lệ mà chúng em vô tâm để tin là thầy bị bụi bay vào mắt. Thầy ơi! Chúng em còn nợ thầy nhiều lời xin lỗi, xin lỗi cho cái thời ngây thơ của tuổi học trò, xin lỗi cho những lần chúng em làm thầy buồn và thất vọng, xin lỗi thầy vì chúng em còn nợ thầy một thứ vô cùng quan trọng, đó là một lời cảm ơn. Từ  tận đáy lòng chúng em cảm ơn thầy vì tất cả!

Nguyễn Văn Dân - DH42A – Hệ Đại học

Tin cùng chuyên mục


CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ HỌC VIỆN QUÂN Y - BỘ QUỐC PHÒNG
Địa chỉ: Số 160 - Đường Phùng Hưng - Phường Phúc La - Quận Hà Đông - Thành phố Hà Nội
Trưởng ban biên tập: Trung tướng PGS. TS. Nguyễn Xuân Kiên - Giám đốc Học viện Quân y
Giấy phép số 122/GP-TTĐT ngày 23/09/2008 của Bộ TT&TT
Thiết kế bởi Ban CNTT - Phòng KHQS - Học viện Quân y
Nhà cái Thabet: https://thabet.asia/