Một vùng ký ức tuổi thơ tôi...

Cập nhật: 11h7 | 30/01/2013

HVQY: Thế là đã một năm rồi, kể từ khi tôi rời xa làng quê yêu dấu để bắt đầu cuộc sống mới. Học tập, công việc, bạn bè, đồng đội và vô vàn những thứ phải thích nghi làm tôi quên đi cái cảm giác nhớ nhà, nhớ quê của những ngày đầu bỡ ngỡ...

Một vùng kỷ niệm tuổi thơ tôi - Hình mang tính minh họa

Rồi “Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội”, cùng với “Những phố dài xao xác hơi may” của những buổi sáng mùa thu bỗng gợi dậy trong tôi những bồi hồi, xao xuyến về hồi ức đỏ thắm hoa phượng, xanh ngắt lá bàng của một thời áo trắng hồn nhiên.

Tôi thương lắm những người dân quê tôi đội cơn mưa mùa thu làm đồng, yêu lắm cha mẹ sớm hôm tần tảo và nhớ lắm bạn bè, thầy cô bên ngôi trường làng mộc mạc, đơn sơ. Bao thế hệ học sinh đã vào và ra để lại đó những lưu luyến nhớ thương, mang đi những hoài bão. Còn các thầy cô vẫn hàng ngày miệt mài bên trang giáo án, chèo lái con đò tri thức đưa những cách chim bé nhỏ đi dựng xây tương lai. Tôi thương và khâm phục các thầy cô nhiều lắm, người đã mang cho tôi biết bao điều mới lạ từ những trang sách, từ cuộc sống và đôi khi là cả những tấm gương gần gũi mà thuyết phục. Bỏ qua niềm vui riêng, bằng lòng nhiệt huyết yêu nghề, những con người ấy luôn tìm tòi, cập nhật bài giảng sao cho phong phú, sinh động nhất và tìm cách sao cho học trò của mình hiểu tường tận nhất. Những con người ấy luôn làm trẻ hóa mình để hiểu thấu tâm tư tình cảm của trò và thường xuyên phải chịu những trò đùa nghịch của học sinh. Nghĩ đến đây tôi lại thấy nhớ thầy cô da diết. Quê tôi nghèo nên càng thương thầy cô nhiều hơn. Nhất là lúc thấy người sáng sớm ra đồng, chiều lên lớp, không trang phục sang trọng, với đôi bàn tay chai sần vì nắng gió, với bảng gỗ, phấn trắng nhưng những con chữ viết ra luôn sáng ngời niềm tin. Trong câu chuyện mà thầy cô kể từng ngày loáng thoáng một tương lai bí ẩn đang chờ chúng tôi khám phá và hành trang chúng tôi mang theo từ mái trường thân thương không chỉ là những kiến thức mà còn đầy ắp những kỷ niệm của tuổi học trò.

Thầy ơi! Đó là điệp khúc tha thiết, sâu lắng trong bài dân ca đã ru chúng em suốt tuổi thơ êm đềm mà thầy cô, người thân và cả bạn bè là những nốt trầm xao xuyến. Xin gửi lại thầy cô những kỷ niệm đẹp, sự trân trọng và lòng biết ơn vô hạn.

                                    Đã qua rồi một thời và con đã lớn

                                    Bài học đầu đời con hiểu được thầy cô

                                    Lời giải đáp cho con không còn là ẩn số

                                    Mà cả tấm lòng thầy quảng đại, bao la

                                    Ở nơi xa theo hương bay của gió

                                    Con gửi lòng mình tôn kính đến thầy yêu.

 

Huỳnh Quốc Việt - Lớp DHY45B - Hệ Đại học

 


Tin cùng chuyên mục


CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ HỌC VIỆN QUÂN Y - BỘ QUỐC PHÒNG
Địa chỉ: Số 160 - Đường Phùng Hưng - Phường Phúc La - Quận Hà Đông - Thành phố Hà Nội
Trưởng ban biên tập: Trung tướng PGS. TS. Nguyễn Xuân Kiên - Giám đốc Học viện Quân y
Giấy phép số 122/GP-TTĐT ngày 23/09/2008 của Bộ TT&TT
Thiết kế bởi Ban CNTT - Phòng KHQS - Học viện Quân y
Nhà cái Thabet: https://thabet.asia/