HVQY: Mẹ yêu! Tối nay con đi trực, 12 giờ đêm. Tưởng như con chỉ muốn ngất đi ở phòng trực của khoa cấp cứu lưu bệnh viện. Con gái mẹ rồi sẽ là một bác sĩ, một sĩ quan mà sao con thấy mình như sắp bị đốn ngã bởi những buổi học tất bật bên bệnh viện, lịch học dày đặc ở giảng đường, cùng những đêm trực mất ngủ. Dường như con đường mà con đang đi còn dài dằng dặc và đầy chông gai phía trước.
Ảnh minh họa sưu tầm từ Internet
Bỗng một người mẹ ngã khuỵu ngay trước cửa phòng cấp cứu trớc mắt con. Bà không bị thương ở đâu cả, nhưng có một nỗi lo sợ lấp đầy đôi mắt mà con chỉ một thoáng kịp thấy, đôi mắt nhắm nghiền, bà gọi con trai bà trong vô thức. Con chợt hiểu, bà đang đi tìm con trai bà, vừa bị tai nạn cách đây vài phút. Nâng bà lên giường bệnh, con cố tìm một tĩnh mạch trên đôi tay đã chai sần lam lũ để truyền cho bà chai dịch, nhưng mọi cố gắng đã trở thành vô hiệu. Khi tỉnh, bà giật phăng dây truyền, cố đứng lên, hướng về phía con bà mà bước. Như là nghịch cảnh, bởi đáng lẽ đứa con trai nên là điểm tựa cho bà khi đôi chân bà đã mỏi. Con giật mình chợt tỉnh, khi nhìn người mẹ ngã xuống, con lại có động lực để đứng lên. Mẹ yêu của con, giờ này cũng đang ở nơi quê nhà xa lắm vẫn thức gọi tên con, con cũng lo lắm, một ngày con không ở bên cạnh khi đôi chân mẹ mỏi, mẹ cũng tìm con gái mẹ như thế. “Nước chảy xuôi dòng” tình yêu mẹ dành cho con là vô bờ bến, chẳng biết đến bao giờ con mới đủ lớn khôn để biết lội ngược dòng nước mắt về bên mẹ, để yêu thương, kính trọng mẹ nhiều hơn, để hiểu thêm rằng, mẹ đã vất vả thế nào để con được học hành, lớn khôn. Có bao giờ không, mẹ nhỉ? Bởi mẹ yêu con nhiều đến thế, con sợ dù con có lớn bao nhiêu đi nữa cũng chẳng đong đầy được tình mẹ. Con bỗng nhớ, đã 20 năm, mỗi khi thức giấc, con lại thấy mẹ quạt chiếc quạt nan nhỏ để gọi gió về bên con, bởi ở một vùng quê nghèo, quạt máy vẫn là thứ đồ xa xỉ. Con vẫn nhớ, khi tỉnh giấc giữa mùa đông lạnh giá, con thấy mẹ ôm con chặt hơn, vì chỉ với một tấm chăn mỏng, mẹ vẫn băn khoăn, làm sao cho con đủ ấm. Đã 20 năm từ ngày con chào đời, vẫn cha thấy mẹ may một bộ đồ mới, bởi con còn một mùa khai giảng cần áo dài mới đang chờ phía trước… Con chợt nhớ câu thơ của nhà thơ Chế Lan Viên:
Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi khắp phương trời lòng mẹ vẫn theo con
Con biết với mẹ con vẫn còn bé lắm, để rồi mẹ phải lo, con chẳng thể khâu lại chiếc cúc áo bị bong ra, để mẹ phải lo ”trời trở lạnh, con nhớ mặc thêm áo”. Nhưng mẹ ơi, giờ con đã đủ lớn để biết, khi mẹ bảo với con mẹ đã ăn cơm cũng là lúc mẹ đang ở ngoài đồng, trồng lại hàng ngô vừa bị cơn bão số 7 cuốn trôi; khi mẹ bảo mẹ vẫn khỏe, cũng là lúc mẹ đang bị cơn đau đầu hành hạ lúc trời trở lạnh; khi mẹ bảo, tối qua mẹ ngủ ngon giấc, cũng là khi mẹ vừa thức trắng đêm để viết thư gửi con, vì ban ngày mẹ đi làm chẳng kịp viết. Mẹ chẳng để con phải lo lắng điều gì. Suốt 20 năm qua, mẹ đã dạy cho con biết đứng vững và đi trên đôi bàn chân của mình, mẹ tạo cho con có đôi tay đủ rộng để ôm chặt mẹ, che chở bảo vệ mẹ như mẹ đã làm cho con thời thơ bé. Giờ này, khi đứng ngoài cuộc chứng kiến một ngời mẹ khuỵu xuống tìm lại con trai, con muốn đỡ người mẹ đó dậy biết bao, và xin mẹ đừng lo lắng mà hãy để con được lo lắng cho mẹ, chia sẻ cho mẹ những nỗi vất vả mẹ đã từng phải trải qua… Bởi con gái của mẹ đã lớn khôn!
Hoàng Lê Huệ - DHY43 – Hệ Đại học