Tôi yêu nghề y

Cập nhật: 14h58 | 25/03/2014

HVQY: Tôi hiện là sinh viên năm thứ hai Học viện Quân y, tôi cũng đã trải qua cái cảm giác khi đứng trước lựa chọn của tương lai. Nói thật với bạn, tôi cũng chưa bao giờ có ý nghĩ rằng mình sẽ là bác sĩ cả, tôi mơ ước mình trở thành một nhà văn từ bé rồi, nhưng xu hướng của xã hội đã làm mờ dần cái ước mơ ấy của tôi.

Học viên Hệ Đại học tập trung đi học lâm sàng

Mọi người chạy theo các khối tự nhiên, bản thân tôi cũng không phải là ngoại lệ. Khi tôi chuẩn bị thi đại học, tôi cũng cảm thấy lo lắng, cũng hy vọng, nhưng có lẽ tôi không có được điều kiện là học sinh của một trường chuyên, tôi chỉ học ở một trường công lập bình thường thôi. Vì thế tôi chọn giải pháp an toàn cho mình là thi cả hai khối A, B và cao đẳng. Nếu như được thì có lẽ tôi thi luôn cả khối D nữa nhưng rất tiếc Bộ Giáo dục lại không cho phép.

Các bạn thấy rằng tôi lo lắng như thế nào về kỳ thi chứ, đến nỗi mà tôi chấp nhận học bất kỳ trường nào cũng được, miễn là đỗ ngay năm đầu. Nhưng tôi không hẳn quá liều lĩnh và chọn lựa một cách bừa bãi, tôi cũng đã nhìn thấy con người của mình trong ngành tôi chọn. Bố mẹ tôi không hướng tôi theo cách nào cả, chỉ hy vọng rằng tôi sẽ đỗ, đó là niềm hạnh phúc và hãnh diện của ông bà. Khi kết thúc kỳ thi, tôi chờ đợi kết quả và gần như chắc chắn là mình sẽ học một ngành khác. Thực ra tôi chọn trường y vì lý do khối B rất ít trường, ngoài y ra thì những ngành khác tôi đều cảm thấy không thích. Trong những cái có thể thì thôi cứ chọn lấy cái mà mình thích hơn những cái còn lại một chút, và tôi chọn y cho khối B. Thật bất ngờ là tôi nhận được giấy báo của trường y đầu tiên, tôi cũng không lấy làm thích thú lắm vì tôi đang chờ giấy báo của trường khác mà tôi thích. Nhưng bố mẹ tôi lại hướng tôi theo học ngành Y, bố tôi đã vẽ ra một viễn cảnh cực kỳ hoành tráng về tương lai của tôi nếu tôi học Y. Tôi cũng hơi dao động nhưng vẫn âm thầm chờ đợi giấy báo tiếp theo. Sự chờ đợi của tôi cũng có hạn, vì sắp đến ngày nhập trường trên giấy báo trường y, mà trường tôi chờ lại chẳng thấy đâu. Tôi bắt đầu nghi ngờ rằng có thể giấy báo của tôi bị thất lạc và nếu cứ tiếp tục chờ nữa thì tôi có thể lỡ làng, tôi quyết định học trường y. Tôi cũng là người sợ máu, sợ nội tạng. Hôm đầu tiên học giải phẫu tôi đã không thể chịu nổi và gục mặt xuống bàn vì những hình ảnh mổ xẻ, ở nhà đến gà tôi cũng không dám cắt tiết. Nhưng dần dần tôi hiểu được sự cao quý của nghề y. Nếu bạn chứng kiến cảnh người thân mình bị bệnh hay tệ hơn nữa, bạn sẽ làm gì? Bạn học kinh tế, nhiều tiền và năng động nhưng bạn không thể đem tiền để đổi lấy sức khỏe và tuổi thọ được. Anh trai tôi bị tai nạn 7 năm nay và tình trạng hiện giờ vẫn chưa hoàn toàn bình phục, nhưng cái đáng nói là cảnh trong bệnh viện khi mà tính mạng của người thân đang như chỉ manh treo chuông. Ước mơ của bản thân thật đáng quý bạn ạ, nhiều lúc ta phải vì lợi ích lớn lao hơn. Bạn có ước mơ và người khác cũng thế, bạn là bác sĩ, đó không phải là ước mơ của bạn, nhưng bạn sẽ khiến cho rất nhiều ước mơ nữa không bao giờ tắt, khi bạn cứu người. Điều đó có đáng quý không? Bạn có điều kiện để trở thành bác sĩ, tại sao lại không chọn chứ, hy vọng các bạn hiểu điều tôi muốn nói. 

                                                                                             Đức Hoàng 

Tin cùng chuyên mục


CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ HỌC VIỆN QUÂN Y - BỘ QUỐC PHÒNG
Địa chỉ: Số 160 - Đường Phùng Hưng - Phường Phúc La - Quận Hà Đông - Thành phố Hà Nội
Trưởng ban biên tập: Trung tướng PGS. TS. Nguyễn Xuân Kiên - Giám đốc Học viện Quân y
Giấy phép số 122/GP-TTĐT ngày 23/09/2008 của Bộ TT&TT
Thiết kế bởi Ban CNTT - Phòng KHQS - Học viện Quân y
Nhà cái Thabet: https://thabet.asia/