HVQY: trong cuộc đời mỗi người, không biết đã trải qua bao nhiêu kỳ thi rồi mà cứ đến mùa thi về là lại thấy mình thấp thỏm pha lẫn chút lo lắng. Sợ bao nhiêu đêm thức học bài mà vào phòng thi làm bài không được, sợ điểm kém… và hơn cả là sợ sự kỳ vọng của thầy cô, cha mẹ bị ta làm cho mất đi. Hay nói khác hơn, đó là những cái sợ rất “học trò”, một cái sợ mà bất cứ thế hệ nào cũng có.
Ảnh mang tính chất minh họa
Năm nay, mùa thi lại đến - vẫn là những mùa thi - nhưng ta thì không. Ta không còn là cô bé ngày nào hồi hộp chờ phát đề thi trong ngày thi tốt nghiệp, cũng không còn những cảm xúc mới mẻ khi được làm bài thi tuyển sinh, nhưng ta vẫn cảm nhận rất rõ về những mùa thi mà mình đã đi qua.
Đó là mùa thi chuyển cấp năm lớp 5 - lần đầu tiên ta bước vào một kỳ thi lớn như thế. Với ta, mùa thi - mùa hè năm ấy thật đặc biệt vì ta phải xa trường và xa cả người thầy mà ta rất yêu quý vì thầy vừa là thầy, vừa là một người bạn lớn. Rồi ta vào cấp II, ít gặp thầy hơn nhưng lòng biết ơn đối với thầy thì vẫn vậy.
Và ta bắt đầu quen dần với những kỳ thi đi qua đời mình, thi chuyển cấp II, thi tốt nghiệp, thi đại học… Đó là những kỳ thi mà ta phải tự lo nhiều hơn, vì thầy cô không thể cứ theo ta mãi. Người mỗi ngày một lớn, cảm xúc cũng lớn theo với những nỗi lo lắng, suy tư. Ta cũng dần hiểu rằng mùa thi không chỉ đơn giản là mùa thi, xem kết quả học tập của ta thế nào, mà hơn cả đó còn là mùa chia tay.
Chia tay với trường, với lớp, với bảng đen phấn trắng, với thầy cô, bè bạn, với chiếc ghế đá ta vẫn ngồi học bài, với gốc phượng ta từng nghịch ngợm hái hoa ép vào trang giấy trắng làm bướm… Và với cả một người mà ta biết là nếu không có “người đó” thì kỷ niệm tuổi học trò của ta không thể nào đọng mãi đến tận bây giờ!
Ta biết những mùa thi đó với ta nay đã xa lắm rồi và ta cũng biết thời gian đã qua đi sẽ không thể nào quay trở lại. Dù thế nhưng ta vẫn cứ thấy mình nôn nao, xao xuyến lạ lùng khi thoáng gặp những tà áo trắng, những chùm phượng đỏ và cả những hạt mưa vô tình làm ướt tóc khi tháng năm về. Bởi vì nó đã làm “ướt” một vùng kỷ niệm và làm ta nhớ lại những mùa hè - mùa chia tay và cả… những mùa thi.
Cuộc vui nào rồi cũng sẽ tàn, bữa tiệc nào cũng sẽ có lúc tan, cái gì đến sẽ có một lúc nào đó cũng ra đi. Ước gì thời gian đừng có trôi quá nhanh để mình có thể tiếp tục đón nhận những gì vui vẻ, niềm hạnh phúc trong những ngày đầu tiên, những cái nắm tay, nụ cười thân thiện giờ chỉ còn là quá khứ. Nói đúng hơn đó là những kỷ niệm, những kỷ niệm đẹp còn đọng lại ở một góc nào đó trong trái tim của mỗi người, cho dù có ai đó cố gắng nói rằng quên và không nhớ... thì thực ra trong họ vẫn còn đâu đó cái quá khứ tươi đẹp ngày ấy!
Thời gian... Thời gian... hai tiếng này thật oan nghiệt làm sao, thời gian sẽ xoá nhòa tất cả...! Không có lẽ thời gian chỉ làm phai mờ đi chứ không thể nào xoá đi tất cả. Những kỷ niệm dù vui hay buồn thì vẫn đọng lại đó... mỗi khi được gợi lại, ký ức tràn về… nỗi nhớ ùa đến, cảm giác lúc này vui buồn lẫn lộn, vừa cười mà lại vừa khóc. Miệng thì cười mà nước mắt thì cứ chảy. Thật kỳ lạ! Mùa thi ơi! Ta nhớ lắm! Mùa thi…
Trần Thị Hường – Phòng TTKHQS